Phát triển kinh tếHĐHD xã Tiên Trang

“Người giữ hương mật núi rừng” – Câu chuyện bền bỉ của ông Dương Văn Tứ

Giữa những triền đồi xanh mướt và hương hoa lan tỏa quanh năm dưới chân núi Chẹt, có một người nông dân lặng lẽ gắn bó với nghề nuôi ong suốt hơn hai thập kỷ. Với ông Dương Văn Tứ ở thôn 2, xã Tiên Trang, tỉnh Thanh Hoá, mỗi giọt mật ong không chỉ là sản phẩm của thiên nhiên, mà còn là kết tinh của đam mê, sự kiên trì và cả một hành trình bền bỉ vượt khó.

Cơ duyên đến với nghề của ông bắt đầu từ một chuyến đi tưởng chừng rất tình cờ vào năm 2002. Khi tham quan một mô hình nuôi ong tại thị trấn Phong Sơn (huyện Cẩm Thủy cũ), ông bị cuốn hút bởi màu vàng óng của mật và hương thơm đặc trưng hòa quyện từ muôn loài hoa. Trở về, ông trăn trở nhận ra vùng đất nơi mình sinh sống cũng hội tụ đủ điều kiện thuận lợi: đất đồi rộng, cây cối phong phú, khí hậu trong lành. Nghĩ là làm, ông mạnh dạn mua hai đàn ong về nuôi thử, mở ra bước khởi đầu cho một hành trình dài.

Vị ngọt thắp sáng “ước mơ quê”Mô hình nuôi ong của gia đình ông Dương Văn Tứ ở thôn 2, xã Tiên Trang, tỉnh Thanh Hoá.

Những ngày đầu không hề dễ dàng. Thiếu kinh nghiệm, thiếu kỹ thuật, đàn ong nhiều lần suy yếu, sản lượng thấp. Nhưng không nản chí, ông Tứ kiên trì học hỏi từ sách vở, từ các mô hình đi trước, tự đúc rút kinh nghiệm qua từng mùa hoa, từng lần thất bại. Dần dần, ông hiểu được “tính nết” của loài ong, khi nào cần chăm sóc, khi nào cần di chuyển, cách giữ môi trường sống ổn định để đàn ong phát triển khỏe mạnh.

Với ông, nuôi ong không đơn thuần là một nghề, mà là sự gắn bó như với những người bạn thân thiết. Mỗi ngày, ông đều dành thời gian kiểm tra từng thùng ong, quan sát từng chuyển động nhỏ để kịp thời phát hiện và xử lý vấn đề. Ông luôn giữ cho thùng ong khô ráo, sạch sẽ, đồng thời chú trọng phòng bệnh để đàn ong phát triển ổn định. Khi mùa hoa đến, ông lại cẩn thận lựa chọn những vùng có nguồn hoa dồi dào để di chuyển đàn ong, giúp chúng có đủ nguyên liệu tạo nên những giọt mật chất lượng nhất.

Không dừng lại ở kinh nghiệm truyền thống, ông Tứ còn chủ động áp dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất. Từ việc đầu tư máy móc xử lý mật, lọc tạp chất đến kiểm soát độ ẩm, tất cả đều nhằm nâng cao chất lượng sản phẩm, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của người tiêu dùng. Nhờ đó, mật ong của gia đình ông luôn giữ được độ tinh khiết, hương vị đặc trưng và được thị trường tin tưởng.

Từ hai đàn ong ban đầu, đến nay ông đã phát triển lên hơn 200 đàn, mỗi năm thu về hàng nghìn lít mật, mang lại nguồn thu nhập ổn định cho gia đình. Nhưng điều đáng quý hơn cả là tinh thần sẻ chia của ông. Không giữ riêng cho mình, ông sẵn sàng hướng dẫn kỹ thuật, hỗ trợ giống cho những ai muốn theo nghề, góp phần lan tỏa mô hình nuôi ong trong cộng đồng.

Hành trình của ông Dương Văn Tứ không chỉ là câu chuyện làm kinh tế giỏi, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của ý chí và niềm tin. Giữa nhịp sống hiện đại, ông vẫn chọn cách gắn bó với thiên nhiên, cần mẫn từng ngày để giữ gìn “hương mật” của núi rừng. Và chính từ những giọt mật ngọt lành ấy, một cuộc sống đủ đầy, bền vững đã dần được vun đắp giản dị mà ý nghĩa, như chính con người ông.

Dương Tùng

 

Họ Dương Thanh Hóa